nippon-budokan-vietnam

Đi xem cao thủ

Chủ nhật, ngày 10 tháng 11 năm 2024

#1/21-ngày-viết-gì-cũng-được

Đi xem Đại hội trình diễn võ đạo Nhật Bản tại Việt Nam là một quyết định đúng đắn.

Mình chỉ định xem một chút rồi về. Mình “chỉ định”, vì nếu không đến xem đại hội võ lâm có gì thì uổng phí không chỉ một cơ hội mở mang tầm mắt, mà lớn hơn nữa là cơ hội được ở cùng một nơi, cùng một thời điểm mà các bậc anh tài tụ hội. Mỗi một cao thủ của bất kỳ bộ môn nào, không chỉ trong võ thuật, đều đã trải qua quá trình tu dưỡng, khổ luyện. Vì thế khi họ đang ở trong trạng thái tập trung tập luyện, từ họ sẽ “phát” một loại năng lượng đặc biệt: Mình nghĩ chỉ cần cảm được, là có thể nương vào năng lượng đó của họ để chuyển hoá bản thân. Và khi họ đang biểu diễn nữa thì còn gì bằng: Mình dám chắc năng lượng đó còn phát tiết hơn. Mình cần sự trợ giúp như vậy, nên tất nhiên mình không nên bỏ qua cơ hội này.

Thế rồi mình ở lại nguyên buổi biểu diễn. Một mặt, là một khán giả, bỏ về giữa chừng thường là điều không nên. Mặt khác, mười bảy màn trình diễn (hi vọng không đếm sai), mỗi màn trình diễn đều có sức hút riêng, tựa như trăm hoa đua nở trong sắc xuân rạng rỡ. Mình ngồi coi biểu diễn mà tưởng như đang quan sát, nghe thấy các thế giới quan đang đan xen với nhau, để tranh đấu nhưng cũng bổ sung cho nhau. Thế là mình không thể không xem tiếp xem tiếp theo những gì mình đã xem sẽ là gì.

Thế rồi mình lại nghĩ, nếu đã ở lại nguyên buổi biểu diễn thì tại sao mình lại bỏ lỡ phần hay ho nhất, phần giao lưu trực tiếp với các võ sư hàng đầu Nhật Bản. Thế là mình lại theo dòng người xếp hàng tham gia phần này mà không nghĩ nhiều. Mà nghĩ kỹ thì, đây là phần quan trọng nhất.

“Embodied”, nôm na là hiện thân hay biểu hiện, là một từ hay được dùng trong các cộng đồng có tính chất tâm linh. Một ngày đẹp trời khác mình sẽ phải viết để hiểu thêm về cách từ này được sử dụng để liên kết người và máy, như “embodied virtuality”, và vai trò của tâm linh trong công cuộc siêu nhân hoá đó. Vâng, một ngày đẹp trời khác. Còn ngày đẹp trời này thì mình phải công nhận là loại năng lượng đặc biệt mà mình muốn đón nhận thực ra dễ được truyền đến khi tiếp xúc gần, khi trò chuyện dù chỉ một hai câu, hay khi chỉ đứng ngay bên cạnh coi coi cao thủ đang chỉ giáo gì cho người khác. Tức là nên tiếp xúc công phu điêu luyện được hiện thân ở cự ly gần. Tức là năng lượng trong công phu biểu diễn thật ra là không thể so với công phu luyện tập được biểu hiện nơi cao thủ. Nói là vậy, nhưng khi đang viết dòng trước, mình nghĩ lại, hay là tại vì mình đứng trên “sân khấu” nơi vừa có mười bảy nhóm cao thủ trình diễn, nên cái năng lượng mà mình cảm thật ra là năng lượng sân khấu chăng?

Nói tóm lại là dù sao đi nữa thì nơi chốn rất quan trọng. Và đem cái người mình ra để tham gia vẫn dạy mình nhiều thứ hơn chỉ là làm kẻ quan sát bên ngoài. Làm người ngoài thì không “embodied” được.  

#1/21-ngày-viết-gì-cũng-được

Leave a comment